Tôi
ngày xưa vốn là đứa nhút nhát nhất lớp và luôn bị bắt nạt. Lớn lên học đại học
tôi cũng chỉ quan tâm tới chuyện học hành rồi đi làm. Mọi chuyện với tôi diễn
ra cũng khá là suôn sẻ nhờ những mối quan hệ của bố tôi. Một gia đình nề nếp, một
công việc ổn định, nhà cửa đàng hoàng, hình thức cũng không tồi nhưng tôi lại
không quan tâm lắm tới chuyện yêu đương. Rồi gia đình và họ hang lo lắng quá, mới
giới thiệu cho tôi vợ của tôi bây giờ.
Cô
ấy về hình thức thì không có gì nổi bật nếu như không muốn nói là có chút
“không đẹp”. Chúng tôi quen rồi lấy nhau trong thời gian ngắn theo như nguyện vọng
của gia đình. Nhưng ngay từ đêm tân hôn tôi đã mắc phải rắc rối với “chuyện ấy”.
Tôi bị xuất tinh sớm.
Từ
lần đó tôi bị mặc cảm, tự ti. Tôi không dám thổ lộ với vợ và cứ dần lảng tránh
cô ấy, tôi sợ phải làm nghĩa vụ của một người chồng. Tôi biết là cô ấy cũng cảm
nhận được sự lạnh nhạt của tôi nên suốt ngày cứ “đá thúng đụng nia” kiếm chuyện
với tôi. Nhưng tôi bế tắc, tôi mặc cảm nên dù cô ấy là gì thì tôi cũng chỉ biết
im lặng, và tuyệt nhiên không tỏ thái độ nào hết. Càng vậy cô ấy lại càng bực bội.
Mặc cảm mình không được xinh đẹp, lại không đến với nhau vì tình yêu nên cô
luôn cho rằng tôi có nhân tình bên ngoài. Không chỉ thuê người theo dõi tôi mà
cô ấy còn bù lu bù loa lên với gia đình hai bên. Đã nhiều lần bên nội rồi bên
ngoại gọi tôi tới để hỏi cho ra lẽ. Nhưng tôi biết phải nói như thế nào đây. Mọi
câu hỏi tôi đều trả lời trong im lặng.
Mâu
thuẫn gia đình vì thế mà ngày càng gay gắt hơn. Vợ chồng không còn quan tâm tới
nhau, thậm chí mấy ngày không có nhìn thấy mặt nhau vì ai có việc người nấy làm,
ai có đường người nấy đi. Gia đình hay bên thì nghi hoặc, sứt mẻ. Mọi cố gắng đều
trở nên vô ích, mọi lời khuyên bảo, mọi lời dọa dẫm, mọi lời năn nỉ, thậm chí mẹ
tôi đã phải khóc nấc lên khi thấy tôi cứ im lặng. Nhưng bà đâu hiểu, lòng tôi
cũng đau lắm, nước mắt tôi đã phải nuốt vào trong.
Mâu
thuẫn lên đến đỉnh điểm khi mà tôi nhận được chỉ thị họp gia đình hai bên vì
chuyện của tôi vào cuối tuần tới. Vợ chồng tôi nhất thiết phải tới và bố mẹ tôi
không chấp nhận bất cứ sự vắng mặt nào. Giờ tôi không biết phải đối diện với bố
mẹ hai bên, đối diện với vợ như thế nào. Tôi có nên nói thật? Nhưng tôi phải
nói làm sao? Điều này quả thực là vô cùng khó khăn.

Đăng nhận xét